Ngày xửa, ngày xưa cách
đây cũng chẳng lâu lắm,
trong một lần lướt blog,
bé con tình cờ quen người
lớn. Thời gian trôi đi, tình
cảm giữa 2 đứa lớn dần ...
Rồi họ quyết định rời thế
giới ảo để ra ngoài tìm
nhau. Người lớn hẹn gặo
trẻ con. Và thế là ... Một
tuần sau buổi hẹn hò đầu
tiên, trẻ con gọi cho người
lớn và hỏi.
Trẻ con: …lớn hơn quí là
gì?
Nguời lớn:…là rất quí!
Trẻ con: …lớn hơn rất quí
là gì?
Nguời lớn:…là rất rất quí!
Trẻ con: …lớn hơn rất rất
quí là gì?
Nguời lớn:…là yêu…!
Trẻ con: Vậy…em rất rất
rất quí anh!
Tỏ tình…!?
Khoảnh khắc đó,âm thanh
duy nhất cô bé còn nghe
được là nhịp tim đập thình
thịch bên trong lồng ngực
mình. Còn Người lớn? Điều
duy nhất hắn còn cảm
nhận được là tim mình
ngừng đập trong tíc tắc.
“Anh…y…yêu…em!”.
Và thế là…giấc mơ ngọt
ngào của Trẻ con đã thành
hiện thực, cô bé đang yêu!
Hình ảnh Người nhớn xuất
hiện nhiều hơn trong tâm
trí cô.
Khi Trẻ con tỉnh dậy,suy
nghĩ đầu tiên xuất hiện
trong cô bé là: “Không biết
anh đã dậy, hay vẫn đang
ngáy khò khò!?”.
Khi Trẻ con hắt xì trong
tiết học, cô bé khẽ trách
thầm: “Chắc anh lại đang
nghĩ đến em đây mà !?”.
Khi buổi học thêm kết
thúc, Trẻ con chần chừ
bước ra ngoài cửa lớp và
tự hỏi: “Liệu anh có mò
đến lớp học để gặp em!?”.
Khi bố mẹ đang say sưa
xem ti vi, Trẻ con rón rén
nhấc điện thoại lên, bấm
số và hồi hộp chờ đợi:
“Anh có ở nhà chờ mình
gọi hay lại tót đi chơi đến
tối mịt mới về !?”.
Còn Người lớn …?
Lúc lồm cồm chui khỏi
chăn, Người lớn hắt xì hơi
liên tục và hắn lẩm bẩm
một mình: “Cảm lạnh rùi,
tí phải nhắc em mặc áo
ấm mới được!”.
Lúc nhồm nhoàm ăn sáng,
Người lớn tự hỏi: “Em đi
học sớm, không biết đã
kịp ăn gì chưa ?”.
Lúc lớp học thêm tan,
Người lớn đang thu lu
một xó, người hắn run
cầm cập vì đứng chờ khá
lâu dưới trời lạnh. Rồi phải
lủi thủi quay xe về khi
thấy em ngồi sau xe… bố
em. Hắn tự an ủi bản thân:
“Không sao, nhìn thấy
nhau là được rùi !”.
Lúc buổi liên hoan đang
rôm rả, Người lớn len lén
trốn về, hắn phóng ào ào
trên đường và tự nhủ:
“Nhanh, nhanh… không
khéo em lại phải chờ
lâu !”.
Với Trẻ con đây là mối tình
đầu, với Người lớn đây là
lần thứ…! Đôi lúc cô bé
băn khoăn tự hỏi: “Không
phải lần đầu liệu cảm xúc
của anh có còn chân
thật ?”.
Còn Người lớn…?
Không phải lần đầu tức là
anh đã chín chắn hơn.
Không phải lần đầu tức là
anh biết trân trọng em
hơn.
Không phải lần đầu không
có nghĩa là anh đã hết
lãng mạn !.
Một ngày rét đậm, anh bất
ngờ xuất hiện và nhẹ
nhàng đặt vào tay em một
đôi găng to oạch, “Đeo
găng vào cho ấm, nghe
chưa ?”…
Gương mặt Trẻ con khẽ
ửng hồng hạnh phúc !
Không phải lần đầu không
có nghĩa là anh không còn
cảm nhận được hạnh
phúc !.
Một ngày rét đậm, hai bàn
tay anh tê cóng. Khi bóng
em đã khuất, anh mới để ý
mình quên mang găng
tay…
Gương mặt Người lớn tủm
tỉm cười mãn nguyện !.
Một đôi tay lạnh,
Một đôi tay ấm.
Một trái tim hạnh phúc,
Hai trái tim hạnh phúc.
Mùa đông năm nay,
Một mùa đông ấm áp !.
Tình yêu của Trẻ con và
Người lớn thiếu 4 ngày
nữa là tròn hai tháng.
Nó hơi ngắn để Trẻ con lo
lắng: “Liệu anh có yêu em
sâu đậm như những người
khác không?”.
Nó hơi ngắn để mỗi khi
nhìn thấy người ta ôm
nhau, Trẻ con lại chạnh
lòng: “Giá mà anh và em
luôn được ở bên nhau như
họ !?”.
Nó hơi ngắn để đôi lúc Trẻ
con phân vân tự hỏi: “Cảm
xúc này là yêu hay
thích?...một ngày nào đó
người thứ ba xuất hiện,
bọn mình sẽ ra sao, anh
nhỉ?”.
Trẻ con, em có biết
không !?
Trong một khu rừng, bao
giờ cũng có cây to, cây
thấp, cây cao và cây bé.
Tình iu cũng vậy thôi, có
những đôi sâu đậm, có
những đôi trắc trở, có
những đôi chỉ là thoáng
qua…
Tình cảm giữa Trẻ con và
Người lớn như một cây
non mới nẩy mầm, nó
nhìn xung quanh với một
ánh mắt ngưỡng mộ xen
lẫn chút tự ti…
Ngốc ạ, chỉ cần luôn được
chăm sóc, bảo vệ, trải qua
thời gian, trải qua sóng
gió cái cây nhỏ ngày nào
sẽ thành cây cổ thủ cứng
cáp vươn cao ngạo nghễ.
Tình cảm của bọn mình
cũng thế, có duyên gặp và
iu nhau, giờ cả hai cùng
chăm sóc giữ gìn nó, một
vài năm nữa thôi khi nhìn
ra xung quanh em sẽ vô
tình bắt gặp ai đó đang
nhìn bọn mình đầy
ngưỡng mộ…!
Trẻ con, em có biết
không !?
Thỉnh thoảng hâm hâm
Trẻ con lại thắc mắc với
anh rằng liệu anh có yêu
nổi một đứa trẻ con như
Trẻ con kô? Người lớn ra
vẻ đăm chiêu một lúc rồi
trả lời:
- Có. Đơn giản vì chả có ai
trẻ con mãi, rồi sẽ có ngày
Trẻ con trở thành Người
lớn.
Trẻ con, em có biết
không !?
Mấy lần em bi bô kể với
anh về những chuyện tình
tay ba mà em lượm được
trên mạng, rồi em bảo
chúng có chút gì đó giống
hai đứa mình… trong phút
chốc anh đã hoang mang,
nhưng roài anh chợt nhớ
đến một điều. Một điều
khiến anh chả còn lo lắng
nữa!
- Khi yêu thật sự người ta
không bao giờ phản bội.
Đêm hôm nay, chuông
điện thoại lại reo, lại tiếng
nói ấy, con người ấy, lại
một câu hỏi đã được hỏi
gần hai tháng qua…
- Anh có yêu em không?
- Có.
- Yêu nhiều không?
- Nhiều.
- Nhiều như thế nào…?
- Chụt…nhiều như em yêu
anh vậy,cô bé ơi!